in

Top 10 sự thật thú vị về tác phẩm Bố Già và tác giả Mario Puzo

Top 10 sự thật thú vị về tác phẩm Bố Già và tác giả Mario Puzo
Rate this post

Top 10 sự thật thú vị về tác phẩm Bố Già – Mario Puzo sẽ chia sẻ với các bạn những khám phá phía sau tác phẩm Bố Già, giúp các bạn có thêm nhiều thông tin về cuốn tiểu thuyết Top 01 trong số các tác phẩm về Mafia và Xã hội đen này.

Độc giả Việt Nam hẳn không xa lạ gì với “Bố già” – cuốn tiểu thuyết được đánh giá là hay nhất về giới giang hồ, mafia ở Mỹ. Nhà văn Mario Puzo, cha đẻ của “Bố già” lại thú nhận rằng ông không hề hào hứng khi viết cuốn sách bán chạy nhất này, ông chỉ viết nó vì đang… túng tiền!

Mario Puzo sinh năm 1920, trong một gia đình người Italia nhập cư sang Mỹ. Cha mẹ Mario hoàn toàn mù chữ và tuổi thơ của cậu bé này đã trôi qua “dưới đáy” xã hội ở New York. Trong Chiến tranh thế giới II, Mario Puzo phục vụ trong quân đội Mỹ. Ông từng có mặt trên chiến trường nước Đức và vùng Đông Á. Sau đó Puzo học Cao đẳng Khoa học Xã hội New York và Đại học Tổng hợp Colombia rồi công tác gần 20 năm tại các cơ quan của Chính phủ ở New York và nước ngoài.

Tham khảo thêm: Top 10 cuốn sách bán chạy nhất thế giới.

#1 Tác phẩm đầu tay của Mario Puzo không phải Bố Già

Năm 1955, Puzo cho ra đời tác phẩm đầu tay mang tên “Đấu trường đen”. Đây không phải là một cuốn sách về mafia mà về cuộc đời một chàng cựu binh Mỹ trong bối cảnh thành phố Berlin hoang tàn sau chiến tranh với những vụ áp phe, buôn lậu, lừa đảo và cả những mối quan hệ nồng ấm tình người. Tuy nhiên, “Đấu trường đen” không thuộc số những cuốn sách ấn tượng nhất của Puzo.

Từ năm 1963, Mario Puzo bắt đầu tác nghiệp như một phóng viên tự do, đồng thời coi viết văn là công việc nghiêm túc của mình. Năm 1969, với sự xuất hiện lừng lẫy của “Bố già”, Puzo đã trở thành nhà văn được cả thế giới ngưỡng mộ. Suốt một thời gian dài, “Bố già” luôn chiếm vị trí đầu trong bảng xếp hạng sách bán chạy nhất hành tinh. Nó đã được dịch ra nhiều thứ tiếng và có con số xuất bản đáng kinh ngạc: 11 triệu bản trong năm 1969 và 21 triệu bản tính đến tháng 7/1999.

0 points
Upvote Downvote

Total votes: 0

Upvotes: 0

Upvotes percentage: 0.000000%

Downvotes: 0

Downvotes percentage: 0.000000%

#2 Tiểu thuyết “Bố già” ra đời vì… tiền

Puzo tâm sự về việc viết “Bố già” như sau: “Một lần tình cờ có một đồng nghiệp ghé đến chỗ tôi. Tôi đã đưa bản thảo “Fortunate Pilgrim” (bản tiếng Việt là “Đất khách quê người”) cho anh ta đọc. Một tuần sau anh ta quay lại và tuyên bố: Mario là một nhà văn vĩ đại! Tôi rất phấn chấn và đã thết anh bạn một bữa thịnh soạn tại nhà hàng. Trong khi ăn, tôi kể cho anh nghe những câu chuyện về mafia và đọc một vài đoạn trong bản thảo “Bố già”. Bạn tôi đã bị sốc. Một tuần sau anh ấy lại đến và nói rằng đã lên lịch hẹn cho tôi gặp một chủ xuất bản.

Tại cuộc gặp đó, tôi cũng kể rất nhiều về mafia. Ông chủ xuất bản rõ ràng là rất thích. Vì vậy ông ta đặt tôi viết một cuốn tiểu thuyết về những chuyện đó và ứng trước cho tôi 5 nghìn đôla. Chuyện xảy ra như thế đấy. Thật  kỳ lạ và không thể hiểu nổi. Tôi đã bắt tay vào viết “Bố già” nhưng thực lòng không hề thấy hứng thú… Tôi viết cuốn sách trong vòng 3 năm. Thời gian ấy tôi đồng thời còn viết cho Martin Gudman một số truyện phiêu lưu mà không đòi hỏi nhuận bút.

Còn với “Bố già”, tôi cảm thấy xấu hổ khi nói về điều này, nhưng quả thật tôi đã viết chỉ vì lý do duy nhất là... kẹt tiền. Tôi buộc phải hoàn tất “Bố già” vào tháng 7/1968, bởi vì tôi rất cần đến 1.200 đôla mà nhà xuất bản còn giữ. Trước đó tôi đã đưa vợ con đi nghỉ ở châu Âu và khi trở về thì khoản nợ của chúng tôi đã lên đến 8 nghìn đôla… Tôi đi gặp người trợ lý của mình và thật bất ngờ khi được thông báo: một nhà xuất bản muốn mua bản quyền phát hành “Bố già” với giá 410 ngàn đôla! Tôi gọi điện báo tin tốt lành cho anh trai tôi và quyết định bỏ luôn chân phóng viên hợp đồng ở tờ tạp chí trinh thám để lao vào viết. Trong khoản nhuận bút “Bố già”, tôi dành 10% cho anh tôi, người đã đỡ đần tôi rất nhiều trong suốt thời gian tôi viết tác phẩm này”.

0 points
Upvote Downvote

Total votes: 0

Upvotes: 0

Upvotes percentage: 0.000000%

Downvotes: 0

Downvotes percentage: 0.000000%

#3 Mafia là chủ đề ám ảnh Mario Puzo suốt đời

Mafia đã trở thành chủ đề ám ảnh Puzo suốt đời. Những cố gắng của ông nhằm bứt ngòi bút khỏi “thế giới ngầm” ấy dường như đều thất bại. Phần lớn những cuốn sách mà ông viết về chủ đề khác đều không gây tiếng vang. Tuy nhiên, theo lời Puzo, chính cuốn “The Fortunate Pilgrim” (kể về cuộc đấu tranh ngoan cường của một phụ nữ Italia vì sự sống còn của gia đình mình trên đất Mỹ) mà ông cho ra mắt trước “Bố già” mới là tác phẩm văn học hay nhất của ông. Về chủ đề khác ông còn có các cuốn: “Ngu thì chết” (xoay quanh việc kinh doanh cờ bạc); “Người mang họ Kenedy bị ám sát” (nói về bi kịch của gia đình Tổng thống Kenedy).

Năm 1984 ông trở lại đề tài mafia với cuốn “Đất máu Sicily”. Cuốn này đã được Michel Trimino dựng thành phim vào năm 1987. Năm 1991 Puzo suýt bỏ mạng vì nhồi máu cơ tim tại thủ phủ cờ bạc Las Vegas, nơi ông đã nhiều lần mất toi cả gia sản. Tuy nhiên, sau khi phẫu thuật, ông lại phục hồi và tiếp tục viết. Năm 1996, Puzo trở lại văn đàn với tiểu thuyết “Bố già cuối cùng”. Ngay sau đó, một xêri phim truyền hình cùng tên đã ra đời. Tác phẩm này cũng kể về gia đình bố già Corleone nhưng ở  thời điểm 30 năm sau.

0 points
Upvote Downvote

Total votes: 0

Upvotes: 0

Upvotes percentage: 0.000000%

Downvotes: 0

Downvotes percentage: 0.000000%

#4 Tác phẩm cuối cùng của Mario Puzo

Ngày 2/7/1999, Mario Puzo qua đời vì bệnh tim tại nhà riêng ở Long Island, thọ 79 tuổi. Trước khi qua đời không lâu, ông còn kịp hoàn thành một  tiểu thuyết nữa về mafia - Omerta - "Luật im lặng". Cuốn sách này được ấn hành vào năm 2000. Nhưng đây chưa phải là tác phẩm cuối cùng của Puzo. Mùa thu năm 2001, người ta còn thấy tiểu thuyết “Gia đình” dưới tên Mario Puzo ra đời. Đây là cuốn sách ông chưa kịp hoàn tất và bà Carol Zina, người vợ gắn bó với Puzo suốt 20 năm, đã làm thay ông.

0 points
Upvote Downvote

Total votes: 0

Upvotes: 0

Upvotes percentage: 0.000000%

Downvotes: 0

Downvotes percentage: 0.000000%

#5 Bố già trở lại không phải do Mario Puzo sáng tác

Mùa Giáng sinh 2004, bạn đọc lại thấy xuất hiện một cuốn tiểu thuyết mới với nhan đề “Bố già trở lại”. Tất nhiên, Mario không thể đội mồ sống dậy để viết. Tác giả cuốn sách này là nhà văn Mark Winegardner, người đã chiến thắng trong cuộc thi viết tiếp về gia đình bố già do Nhà xuất bản Random House và Mario Puzo đứng ra tổ chức trước khi ông qua đời. “Bố già trở lại” cũng rất thành công và đã chiếm được vị trí sách bán chạy nhất một thời gian dài. Tuy nhiên, theo giới phê bình, tiểu thuyết của Puzo vẫn “kinh khiếp” và đặc trưng hơn, các nhân vật hấp dẫn và sắc bén hơn, các chi tiết “đắt giá” và khó quên hơn

0 points
Upvote Downvote

Total votes: 0

Upvotes: 0

Upvotes percentage: 0.000000%

Downvotes: 0

Downvotes percentage: 0.000000%

#6 Trọn bộ tiểu thuyết về Mafia của Mario Puzo

Không chỉ có “Bố già”, bốn tiểu thuyết hấp dẫn của Mario Puzo đồng loạt được phát hành, gồm “Ông trùm cuối cùng”, “Luật im lặng”, “Đất máu Sicily” và “Cha con Giáo hoàng".

Cùng với Bố già, Mario Puzo còn gây tiếng vang với tác phẩm đề tài mafia là Ông trùm cuối cùng (The Last Don). Tác phẩm dựng nên một góc đời sống đầy rẫy âm mưu, thủ đoạn, bí ẩn đen tối pha trộn cùng một tình yêu không kém phần lãng mạn ngọt ngào. Ông đã kể câu chuyện về nhà Clericuzio - gia đình mafia hùng mạnh, cùng ông trùm già Domenico Clericuzio và những mưu tính của ông nhằm đưa tất cả các thành viên hòa nhập với xã hội hợp pháp. Nhưng ông trùm đã không tính được bí ẩn đẫm máu của quá khứ sẽ trở về ám ảnh hiện tại. Ông chẳng thể ngờ rằng trong đầu đứa cháu ông chất đầy những mưu đồ bẩn thỉu đe dọa làm chao đảo gia đình mình.

Luật im lặng (Omerta) tạo nên bộ ba tác phẩm về đề tài mafia. Ở tiểu thuyết này, tác giả cho thấy cách tổ chức mafia củng cố uy quyền bằng luật omerta (nghĩa là làm thinh, câm nín). Omerta trở thành luật sống của mọi người. Nhưng liệu luật im lặng – bức tường thành của mafia tại đất máu Sicily – có giữ được quyền năng để bảo vệ các ông trùm trên đất Mỹ?

Đất máu Sicily (The Sicilian) đưa độc giả đến quê hương của mafia những năm 1940. Tác phẩm dựng lên một thế giới chằng chịt những âm mưu và thù hận, bạo lực sinh bạo lực, phản trắc sinh phản trắc. Ở trung tâm của thế giới ấy là thủ lĩnh băng cướp Turi Guiliano – nhân vật được khắc họa đầy lãng mạn như một chiến binh, một người tình, và trên hết là một người Sicily từ trong máu thịt.

Tác phẩm cuối cùng trong bộ ấn phẩm là Cha con Giáo hoàng lấy bối cảnh Italy thời kỳ Phục hưng. Tiểu thuyết là câu chuyện về những dã tâm chính trị của nhà Borgia - “gia đình tội phạm đầu tiên” theo nhận định của Puzo. Ở đó, Giáo hội nắm quyền thống trị tối cao, nhưng ẩn dưới tấm áo choàng đỏ luôn là lửa tham vọng rực cháy.

0 points
Upvote Downvote

Total votes: 0

Upvotes: 0

Upvotes percentage: 0.000000%

Downvotes: 0

Downvotes percentage: 0.000000%

#7 Tác giả kịch bản phim Bố Già là ai

Loạt phim Bố già, phần 1 (1972) và Bố già, phần 2 (1974) được coi như những tuyệt phẩm của điện ảnh Mỹ. Do Francis Ford Coppola và Mario Puzo - tác giả cuốn tiểu thuyết kinh điển Bố già-viết kịch bản, chính Coppola làm đạo diễn.

0 points
Upvote Downvote

Total votes: 0

Upvotes: 0

Upvotes percentage: 0.000000%

Downvotes: 0

Downvotes percentage: 0.000000%

#8 Bộ phim Bố Già

Top 10 sự thật thú vị về tác phẩm Bố Già và tác giả Mario Puzo

Năm 1972 Francis Coppola đã chuyển thể “Bố già” thành phim. Sau đó vị đạo diễn tên tuổi này lại đề nghị Puzo hợp tác để viết tiếp kịch bản “Bố già II”. Bộ phim bất hủ này đã đi vào lịch sử Hollywood và điện ảnh thế giới với các giải Oscar cho phim hay nhất và cho kịch bản hay nhất. Vai diễn Bố già cũng đem đến cho hai diễn viên gạo cội Marlon Brando và Robert De Niro 2 giải Oscar. Kịch bản cho phim “Bố già III” (xuất hiện trên màn bạc vào năm 1990) cũng được viết chung bởi  Puzo và Coppola.

0 points
Upvote Downvote

Total votes: 0

Upvotes: 0

Upvotes percentage: 0.000000%

Downvotes: 0

Downvotes percentage: 0.000000%

#9 Sự thật thú vị nhất về bản dịch Bố Già của Ngọc Thứ Lang

Sự thật thú vị nhất về bản dịch Bố Già của Ngọc Thứ Lang

Ra đời sau tác phẩm gốc 4 năm, bản dịch "Bố Già" của Ngọc Thứ Lang tự tạo nên một đời sống riêng và được yêu thích cho tới tận ngày hôm nay.

Từ sáng tạo tiêu đề “Bố Già”

Năm 1969, Mario Puzo xuất bản The Godfather. Ba năm sau, tác phẩm điện ảnh chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của ông đã đoạt 5 giải Oscar, trong đó có giải cho Phim hay nhất, Đạo diễn hay nhất và Nam chính xuất sắc nhất. Bài hát nhạc phim cũng đi vào lòng khán giả yêu điện ảnh và văn chương từ thời gian ấy.

Tiểu thuyết và bộ phim The Godfather tạo nên làn sóng hâm mộ trên toàn thế giới, đặc biệt là tại miền Nam Việt Nam thời gian ấy, khi đang ảnh hưởng “lối sống Mỹ”. Bốn năm sau khi ra đời, năm 1973, dịch giả Ngọc Thứ Lang đã dịch trọn vẹn tiểu thuyết The Godfather sang Việt ngữ với tên Bố Già, xuất bản tại NXB Thứ Tư. Bản dịch trở thành kinh điển, được tái bản nhiều lần mà gần đây nhất là cuối năm 2016.

Bản dịch Bố Già của Ngọc Thứ Lang cho tới nay vẫn được thừa nhận là hoàn hảo nhất.

Nếu như nghĩa chính của “Godfather” là “cha đỡ đầu” thì công phu sáng tạo của Ngọc Thứ Lang đã trở thành kinh điển khi dịch từ này là “Bố Già”. Danh từ này đã đi vào đời sống ngôn ngữ của người Việt để chỉ những người có quyền lực, reo rắc uy phục ở khắp nơi… (Ông trùm Tano trong bộ phim truyền hình Bạch tuộc nổi tiếng thập niên 1990 hay nhân vật Phan Quân trong bộ phim Người phán xử gần đây). Chú ý rằng, ngay đầu truyện, Don Corleone có ý trách ông chủ nhà đòn Bonasera không nhận mình là cha đỡ đầu cho con gái trong khi Bà Trùm là mẹ đỡ đầu. Dường như thâm ý của từ Godfather là từ đây…

Thêm nữa, “The Don” trong tên Don Vito Corleone được dịch thành “Ông Trùm” là một sáng tạo kỳ tài của Ngọc Thứ Lang. Và cũng chữ đó, trong trường hợp dùng miêu tả các thành viên trong gia đình Don Vito Corleone nói chuyện với nhau thì nó lại được dịch là “Ông Già”. Hoặc dịch “The Turk” thành “thằng Đường Thổ” để nghe cho đúng chất giang hồ; và dịch “Mama Corleone” thành “Bà Trùm”.

Cách sử dụng đại từ xưng hô của Ngọc Thứ Lang cũng rất thâm sâu. Bản tiếng Anh chỉ là “I” với “you” nhưng khi Ông Trùm nói với các ông già đồng hương gốc Ý thì nó được dịch là “Tôi với bạn”. Cách dịch này dường như thể hiện được thâm ý của Ông Trùm: muốn cho thấy mình gần gũi thân thiện nhưng đồng thời khiến người đối diện luôn có cảm giác sợ hãi mơ hồ trong khi cùng lúc cảm nhận được vẻ tôn kính của Ông Trùm. Và khi Ông Trùm nói với đám đệ tử thì “I” với “you” được chuyển thành “Tao với mi”.

Đến “đằng sau một tài sản khổng lồ là tội ác”

Đi dọc dài tác phẩm của Mario Puzo qua tài hoa dịch thuật của Ngọc Thứ Lang, ta thấy hiện dần lên nhân tình thế thái chốn giang hồ. Chắc Ngọc Thứ Lang phải hiểu và đồng cảm với Mario Puzo lắm khi dịch tiểu thuyết của ông như thế này.

Nếu bản gốc tiếng Anh là: “Amerigo Bonasera sat in New York Criminal Court Number 3 and waited for justice; vengeance on the men who had so cruelly hurt his daughter, who had tried to dishonor her” thì Ngọc Thứ Lang dịch thành: “Amerigo Bonasera có việc ra Tòa. Tòa Đại-hình Nữu-Ước, Phòng 3 để nghe công lý phán xét, trừng trị hai thằng khốn can tội bạo hành, toan cưỡng dâm con gái lão” (đến luật sư cũng dịch hay đến thế là cùng). Và sau đó, bởi công phu vô hình của Bố Già, hai thằng khốn kể trên bị đánh trở thành “người nát ngướu” như một món quà tặng cho ông chủ nhà đòn Bonasera.

Hay lúc dịch nỗi oán hận tủi nhục của nghệ sĩ Johnny khi không làm gì được vợ: “Đi ngủ với trai” dịch từ “Out Fucking” và “Hận lắm nhưng lại đánh không nổi con điếm này chỉ vì nó đẹp quá, đẹp quá đi” (He hated the woman on the floor but her beauty was a magic shield). Cả hai người này (Johny và Bonasera) đều đến đám cưới con gái Bố Già để xin những ân huệ mà công lý chính thống không thể thực thi được.

Bố Già không đòi hỏi gì, chỉ mong muốn là tình bạn, đến một lúc nào đó, không được phép chối từ lời đề nghị của Bố Già (có thể không bao giờ đề nghị). Với ông chủ nhà đòn, đơn giản chỉ là sửa sang xác chết lỗ chỗ vết đạn của Sony trước khi hạ huyệt, để khỏi làm đau lòng Bà Trùm.

Xuất phát từ câu đề từ “Đằng sau tài sản khổng lồ là một tội ác” (Balzac) đến câu nói của Ông Trùm Don Vito Corleone “Trả thù là một món ăn càng nguội càng ngon”, điều này khiến người ta nghĩ đến thuyết Công lý hoàn hảo – Tương xứng hoàn hảo trong lý luận về Công lý và Pháp luật (máu phải trả bằng máu) xuyên suốt tác phẩm Bố Già.

Hơn thế, qua công phu dịch thuật của Ngọc Thứ Lang, tác phẩm chắc chắn đã mang đến nhiều cảm xúc cho độc giả, bởi cốt truyện hấp dẫn mà còn cả ý nghĩa về công lý, sự báo thù, nhân tình thế thái…không chỉ trong giới mafia Hoa Kỳ những năm sau Đệ nhị Thế chiến. Chính vì lẽ đó, tác phẩm dịch thuật Bố Già có một đời sống riêng, vượt thời gian và song hành cùng tác phẩm gốc The Godfather.

Dịch giả Ngọc Thứ Lang tên thật là Nguyễn Ngọc Tú, biệt danh là “Công tử Bắc Kỳ”, vào Sài Gòn lập nghiệp khoảng năm 1950. Ngọc Thứ Lang là dịch giả của thời kỳ trước năm 1975, đã chuyển ngữ nhiều tác phẩm nhưng có lẽ Bố Già là một dấu son trong sự nghiệp của ông. Năm 1973, bản dịch tác phẩm này của Ngọc Thứ Lang chuyển ngữ từ nguyên bản tiếng Anh ra mắt và đã thu hút được sự chú ý của rất nhiều độc giả.

Nếu như The Godfather của Mario Puzo khi vừa xuất bản đã nằm trong danh sách sách bán chạy nhất suốt 67 tuần thì Bố Già của Ngọc Thứ Lang cũng“làm mưa làm gió” trên thị trường văn học dịch của Sài Gòn những năm 70 của thế kỷ trước. Theo một số tư liệu, Ngọc Thứ Lang mất năm 1979, tại Sài Gòn.

0 points
Upvote Downvote

Total votes: 0

Upvotes: 0

Upvotes percentage: 0.000000%

Downvotes: 0

Downvotes percentage: 0.000000%

#10 Hình mẫu thật của Bố Già Vito Corleone

Bố già Don Vito Corleone trong tiểu thuyết của ông và những sự kiện bạo liệt quanh ông ta dường như được bao phủ bởi một màu sắc lãng mạn khiến cuốn sách có sức hấp dẫn kỳ lạ. Tuy nhiên Puzo không chỉ dừng lại ở việc lãng mạn hóa “Bố già”. Tác giả đã xây dựng câu chuyện dựa trên những chất liệu có thật, đã tiểu thuyết hóa các nhân vật bằng những nét miêu tả chân chất. Nhiều tư liệu gần đây về mafia cho biết bố già ngoài đời chính là Don Vito Cascio Ferro, một trong những thủ lĩnh đầu tiên của giới mafia Italia di cư sang Mỹ. Ông này cầm đầu giới giang hồ ở Sicily (Italia) và sau đó là thống soái của nhóm “Bàn tay đen”, tiền thân của mafia Mỹ.

Tuy nhiên, bản thân Puzo thì nói rằng ông chưa bao giờ tiếp cận với một tay gangster bằng xương bằng thịt, rằng nguyên mẫu cho nhân vật bố già chẳng phải ai xa lạ mà chính là mẹ ông, một phụ nữ Italia nhập cư đã phải làm mọi thứ để có thể nuôi sống con cái và giữ cho gia đình hòa thuận. Trong cuốn “Bố già” Puzo cũng cẩn thận ghi chú rằng: Tất cả nhân vật trong truyện đều là hư cấu và bất kỳ sự trùng hợp nào nếu có đều là ngẫu nhiên… Độc giả cũng như giới phê bình đều công nhận rằng, Puzo đã miêu tả thế giới của Bố già tuyệt vời đến nỗi có người còn ngờ ông là “tay trong” của mafia.

-1 points
Upvote Downvote

Total votes: 1

Upvotes: 0

Upvotes percentage: 0.000000%

Downvotes: 1

Downvotes percentage: 100.000000%

This post was created with our nice and easy submission form. Create your post!

What do you think?

1 point
Upvote Downvote

Total votes: 1

Upvotes: 1

Upvotes percentage: 100.000000%

Downvotes: 0

Downvotes percentage: 0.000000%

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Top 10 quốc gia giàu nhất thế giới năm 2017

Andorra

Top 10 địa điểm khách du lịch đông hơn dân địa phương